The most senseless rhyme (Bài đồngdao vônghĩa nhất)
Bài đồngdao vônghĩa nhất (Trích) *Truyện-ngắn bởi Hoàng Tuấn Dũng @1993* *Biêntập và chúthích bởi An Hoàng Trung Tướng @2012* Photo Unknown. Source Somewhere In The Net Đám con X cùng lũ bạn chúng tối nào cũng réo váng xóm: Đi kiểm chúa ra. Đi rà chúa ỉa. Bắt con kiểng già. Đi hái lá mơ. Đi vơ lá ngải. Một tay cầm cái. Một tay cầm quân. Ông lão đánh đòn. Giơ tay chỉ-điểm (*1). Vợ X nói: chịu, quát không lại, tụi em ngày xưa hát Rồng Rắn Lên Mây vui nhé (*2). X đáp: đồngdao hầu-như vônghĩa. Vợ X cãi: nhưng không bài nào đểu như bài này. X đáp: tại các cô chăm lợn hơn chúng nó (*3). Vợ X chửi ngay: mẹ tôi chăm lợn cho anh chăm chó à? X đáp: tôi ngày xưa không chơi Rồng Rắn như cô. Vợ X không lèmbèm nữa, nhưng rõràng ấm-ức. Trí-não mụ không cắt-nghĩa nổi câu cuối X ámchỉ gì. Mẹ thằng hấp xỏ-xiên. X biết vợ và nhiều người gọi mình hấp. Vợ X hay sổ-toẹt, không châmbiếm: anh vôcùng hấp. Một hàng-xóm nói, bác là bác trọng nhân-ngãi khinh bạc-tiền (?). Hàng-xóm khác nó...